 Sáng hôm sau, John ra thành phố nhắn tin cho Hope. Về đến nhà, ông ngạc
nhiên thấy hai con ngựa buộc ở hai cái cọc bên cổng. Ông càng ngạc
nhiên hơn nữa khi thấy trong phòng ăn có hai người trẻ tuổi. Một người
mặt tái mét, dài ngoẵng, ngồi lút trong chiếc ghế đu, chân gác lên bếp
lò. |
|
Đọc thêm...
|
 Những người chạy trốn đi suốt đêm, qua những đường đèo hiểm trở, dốc
ngược và lởm chởm đá. Nhiều lần lạc đường, nhưng nhờ chàng trai thông
thuộc vùng núi này nen họ lại tìm được phương hướng. Đến lúc trời rạng
sáng, họ dừng lại bên một thác nước cho ngựa uống và để ăn vội bữa
sáng, Lucy và ông J… |
|
Đọc thêm...
|
 Trong túi tôi có một bản chép tay - Bác sĩ Mortimer nói.
- Tôi nhận ra điều đó ngay từ lúc ông mới vào đây.
- Bản chép tay xa xưa lắm rồi. |
|
Đọc thêm...
|
 Phải thú nhận là những lời này đã khiến tôi lạnh cả xương sống. Cả
người Holmes ngả ra phía trước. Trong mắt anh loé lên những tia sáng
lạnh lừng và hằn học. Mối quan tâm đã thức dậy trong anh. |
|
Đọc thêm...
|
 Khi đồng hồ điểm 10 tiếng, bác bĩ Mortimer và nam tước trẻ tuổi bước
vào phòng. Người đi sau chừng 30 tuổi, vóc dáng không lớn, nhưng nhanh
nhẹn và chắc nịch. Gương mặt biểu lộ một cái gì ương ngạnh; cặp mắt nâu
sẫm dưới hàng lông mày đen rậm nhìn thẳng vào chúng tôi. |
|
Đọc thêm...
|
 Sherlock Holmes có tài làm cho đầu óc thư giãn lúc nào anh muốn. Anh
say mê chiêm ngưỡng tranh của các họa sĩ Bỉ hiện đại và suốt hai giờ,
anh dường như không nhớ tới câu chuyện lạ lùng đã cuốn hút chúng tôi. |
|
Đọc thêm...
|
 Chúng tôi lên đường đi như giao ước. Lúc tiễn tôi ra sân ga, trong suốt
đoạn đường, Holmes đã chỉ dẫn và khuyên bảo tôi những điều cần thiết. |
|
Đọc thêm...
|
 Khi tôi cùng ngài Henry ngồi ăn sáng, ánh mặt trời rực rỡ hắt vào nhưng
ô cửa sổ hẹp đổ xuống nền nhà những mảng sáng loang lổ nhiều màu sắc.
Các trang trí bằng gỗ sồi đen sẫm trong những tia nắng vàng tươi lóng
lánh như đồng thau. |
|
Đọc thêm...
|
 Qua những lá thư và những bức điện của tôi, anh đã biết được tất cả
những gì xảy ra trong thời gian gần đây tại xó xỉnh buồn bã nhất thế
giới này. Càng ngày nỗi buồn của khu đầm lầy càng thấm sâu vào tâm hồn
tôi Tôi cảm thấy nước Anh hiện đại đã lưu lạc ở một nơi nào đó, xung
quanh tôi toàn là n… |
|
Đọc thêm...
|
 Tôi đã kết thúc bản phúc trình gần đây bằng việc mô tả tấn kịch của
Barrymore cạnh cửa sổ của căn phòng trống không. Từ đó đến nay tôi đã
góp được hàng đống tin tức. |
|
Đọc thêm...
|
|
|
|
|
<< Bắt đầu < Lùi 1 2 3 Tiếp theo > Cuối >>
|
|
Trang 2 trong tổng số 3 trang |