Tham tu tu, dich vu tham tu tu chuyen nghiep

Tham tu | Tham tu tu | Tham tu tu quoc te | Dich vu tham tu | Dich vu tham tu tu

Án xưa: Bao Công đi tuần tra, bắt cướp. In

Xưa, ở gần huyện Long Dương (Trung Quốc) có La Tử Thừa tính tình phiêu đãng, không muốn vất vả nên mới kiếm một nghề đặc biệt không tốn hao sức lực lại có tiền tiêu xài: chứa cờ bạc lấy xâu. Thừa biến nhà y thành một nơi gá bạc gần như công khai để đón khách có máu đỏ đen, người tử tế ít ai lui tới chỉ thấy toàn hạng đầu trộm đuôi cướp, côn đồ ra vào tấp nập suốt ngày đêm.

Cùng làng Tử Thừa có Vệ Điển, một tay cự phú trong vùng, bạc vàng muôn lượng, thóc đầy mấy vựa, trâu ngựa cả đàn. Dinh cơ của Vệ Điển ở giữa cách đồng có rào tre bao bọc xung quanh. Một đêm nọ, bọn cướp hơn năm chục tên, vũ khí đầy mình, phá cửa nhà Vệ Điển bắt trói hết mọi người trong nhà, lục soát lấy hết bạc tiền rồi chuồn.

Hôm sau, tin nhà Vệ Điển bị cướp bay ra, lớn bé già trẻ trong làng đều hay biết. Người ta kéo nhau đi xem nhà bị cướp đông như đi xem hội. Ai quen biết Vệ Điển thì vào thăm hỏi còn kẻ hiếu kỳ đứng tụ tập trước nhà chỉ trỏ, bàn tán. Lúc đó Tử Thừa đi tới, dừng bước đưa hai tay lên trời mà than rằng: "Tài đa lụy thân. Cho hay lời cổ nhân nói chẳng sai chút nào. Tiếng đồn lắm của không cánh mà lại bay xa, tất nhiên khó tránh khỏi trộm cướp có ngày. Cứ như ta đây là kẻ bần hàn kiếm được đồng nào đủ xài đồng ấy, thật là khoẻ, mặc sức ăn no ngủ kỹ, khỏi lo đạo tặc lôi thôi". Nói đoạn Tử Thừa cười khà khà bỏ đi. Gia nhân Vệ Điển nghe vậy chạy vào mách chủ. Vệ Điển giận lắm, lại nghĩ nhà Thừa toàn chứa bọn côn đồ tụ tập cờ bạc, rất có thể bọn trộm cướp xuất phát từ đó nên sai con làm đơn tố cáo Thừa lên Bao Công.

Bao Công nhận đơn và cho đòi Vệ Điển cùng La Tử Thừa vào hầu. Bao Công gọi Tử Thừa vào hỏi nhưng Tử Thừa cương quyết không nhận là có liên quan đến vụ cướp. Bao Công hỏi Điển, Điển nói không có chứng cứ nhưng thấy Tử Thừa không có nghề nghiệp lại chứa chấp cờ bạc nên nghi Thừa chứa chấp bọn trộm cướp... Bao Công suy nghĩ một lát rồi phán rằng:  "Sự nghi ngờ của nhà ngươi hợp lý nhưng đạo tặc là việc hệ trọng nay chứng cớ không có, tang vật cũng không, đồng loã cũng chẳng bắt được nốt thì lấy đâu mà cứu vấn. Thôi ngươi đi về đi. Lần sau không được tố cáo bừa bãi như vậy nữa". Vệ Điển vái chào, tiu nghỉu lui ra. Bao Công cho đòi Tử Thừa vào mắng rằng: "Cớ sao nhà ngươi không chịu lo làm ăn đàng hoàng lại quy tụ côn đồ, rượu chè, cờ bạc sáng đêm tối ngày như vậy? Nay ta truyền cho nhà ngươi phải lập tức lo cải nghiệp làm ăn, lần này ta tha cho nếu còn tái phạm sẽ bị trừng trị nghe không? ". Tử Thừa sợ xanh mặt chắp tay vái vội Bao Công rồi lủi nhanh như cắt.

Hai người đi khỏi, Bao Công lắc đầu lẩm bẩm: “Chắc Vệ Điển oán hận ta lắm. Nhưng không dùng mưu kế làm sao tra ra thủ phạm được?”. Nghĩ vậy, Bao Công sai thám tử đi dò la khắp nơi. Nhưng ông cũng không thu thập được tin tức, bằng chứng gì khả dĩ khép tội Tử Thừa được, trái lại theo tờ trình của thám tử thì Tử Thừa ngay sau khi được tha về đã tức tốc dẹp nghề gá bạc, lo cải nghiệp buôn bán làm ăn đàng hoàng lắm.

Bao Công bực tức nghĩ bọn cướp nhà Vệ Điển khôn ngoan thật, phải làm cho chúng tin là ta chịu bó tay, bỏ qua vụ này, để chúng yên trí không giữ ý đề phòng nữa mới có thể túm đầu trọn ổ được. Bao Công suy nghĩ hồi lâu rồi kêu viên thơ lại đem hồ sơ vụ cướp nhà Vệ Điển vào nghiên cứu rồi sai thám tử tới dặn dò...

Lát sau, dân chúng nội ngoại thành đều đồn đại ầm ỹ là Bao Công chịu không tìm được bằng chứng nên bỏ qua không xét vụ cướp nhà Vệ Điển nữa. Bọn cướp bắt được tin này mừng rỡ nhưng dè dặt cho người dò hỏi cho chắc ăn. Khi được biết tin đích xác là Bao Công đã phê bỏ không xét lá đơn của Vệ Điển, chúng liền hẹn nhau đêm sau hội tại miếu Thành Hoàng ở giữa đồng mở tiệc ăn mừng và phân chia tiền bạc đã cướp được nơi nhà Vệ Điển. Đúng đêm đó, Bao Công giả dạng làm thường dân đi dò la qua miếu Thành Hoàng, phát hiện bọn cướp đang ăn mừng với nhau. Bọn chúng còn xỏ xiên nói Bao Công bất tài không tìm ra tung tích của bọn cướp nhà Vệ Điển.

Trong cơn say, bọn cướp vô tình tự khai việc đã vào nhà Vệ Điển cướp đồ. Bao Công nghe xong lẳng lặng về phủ, sáng hôm sau sai quân lính tới miếu Thành Hoàng tóm trọn cả nhóm cướp gồm 50 tên. Bao Công truyền áp giải 50 tên cướp về nha. Tại nha phủ, Bao Công đã dùng mưu, hỏi cung từng tên cướp một. Có tật giật mình, bọn cướp đã cung khai tuốt tuột, từ việc chuẩn bị ra sao tới việc giấu của cải ở chỗ nào. Nghe xong, Bao Công truyền nhốt cả bọn vào ngục rồi cho lính dẫn hai tên đầu đảng về khu miếu Thành Hoàng chỉ chỗ chúng cất giấu của cải. Quân lính đã thu lại được tất cả bạc vàng châu báu mà bọn cướp đã lấy được của Vệ Điển.

Vệ Điển được gọi đến, nhìn nhận đúng là của cải bị mất cướp nên được lãnh về. Bao Công tuyên xử tử hình hai tên đầu đảng là Kim Đôi Tử và Thiết Mộc Nhi, chém bêu đầu giữa chợ, còn 48 tên bộ hạ đều bị lưu đày qua xứ khác.

Luật nay: Tố cáo sai phải chịu trách nhiệm

Đích thân giả dạng thường dân đi điều tra, Bao Công đã tra ra bọn cướp của tại nhà Vệ Điển. Việc bắt cướp và xử lý theo pháp luật là đúng, tuy nhiên, nếu chiếu theo Bộ luật Hình sự ngày nay, bọn cướp nói trên sẽ không bị xử tử hình hay lưu đày đi xa.

Nói như vậy không có nghĩa là bọn chúng sẽ thoát tội. Theo luật nay, bọn chúng sẽ bị truy tố, xét xử theo Điều 135 BLHS năm 1999 về tội "Cưỡng đoạt tài sản". Điều luật này quy định như sau: Người nào đe dọa sẽ dùng vũ lực hoặc có thủ đoạn khác uy hiếp tinh thần người khác nhằm chiếm đoạt tài sản, thì bị phạt tù từ một đến năm năm.

Trong vụ án này, bọn cướp hành động có tổ chức, có tính chất chuyên nghiệp và chiếm đoạt tài sản có giá trị lớn (hàng trăm lạng bạc cùng rất nhiều đồ nữ trang có giá trị), do vậy nếu chiếu theo khoản 4 của Điều 135, bọn cướp sẽ phải đối diện với khung hình phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm.

Ngoài ra, bọn chúng còn có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến một trăm triệu đồng, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản.

Như vậy, nếu chiếu theo luật ngày nay, bọn cướp tài sản nhà Vệ Điển chỉ phải nhận án tù giam chứ không bị xử tử hình, chém bêu đầu hay bị đày đi nơi xa như theo luật xưa.

Trong vụ này, Vệ Điển đã tố cáo La Tử Thừa khi không có chứng cứ, nên có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội Vu khống theo Điều 122 BLHS ngày nay.

 

Ánh Dương

Trích từ _ Doisongphapluat.com.vn



 


 

TIN TỨC NỔI BẬT

THỐNG KÊ

Hiện có 11 khách Trực tuyến

CHUYỆN THÁM TỬ

THĂM DÒ Ý KIẾN

Bạn thích nội dung gì?